Tôi từng nghĩ mình sẽ không viết về hành trình làm mẹ, bởi vì suy cho cùng thì những cảm xúc đó ai cũng trải qua trên con đường này. Nào là thứ tự ưu tiên thay đổi, nào là sự kiệt sức vô hình, nào là những khoảnh khắc hạnh phúc… và ti tỉ điều khác ai cũng nói.
Nhưng rồi tôi nhận ra con đường giống nhau, thì cách đi của mỗi người vẫn rất khác. Vì mỗi đứa trẻ là một cá thể riêng và từng mối quan hệ mẹ-con lại đưa ra rất nhiều tình huống khác. Giống như việc đến một điểm du lịch, có người sẽ chụp ảnh mọi ngóc ngách, cũng có người chỉ trầm tư quan sát những khía cạnh họ quan tâm, hoặc có những người chỉ ngồi uống cà phê trước địa điểm đó và nhìn ngắm dòng người. Điều đó không làm cho chuyến đi của người này thú vị hơn người kia, cũng không nói lên tính cách ai đặc biệt hơn ai cả. Chỉ là họ khác nhau, vậy thôi.
Một năm qua tôi không nghĩ bản thân đã thay đổi nhiều như vậy cho đến khi ngồi suy nghĩ lại. Mục tiêu, cách suy nghĩ, cách nhìn nhận sự việc và đặc biệt là cảm xúc của chính mình.

1.
Trước đây tôi rất mau nước mắt. Và một khi đã khóc thì khóc rất lâu. Khóc bao giờ đã nư thì thôi. Từ khi làm mẹ, tôi vẫn hay khóc (???). Nhưng giọt nước mắt rơi xuống mạnh mẽ chứ không bi ai. Tôi biết không cần phải kìm nén và mệt mỏi thì khóc cũng được. Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Nuôi con thấy thời gian trôi qua thật chậm, nhưng ngoái đầu ngoảnh lại thì thấy quá nhanh.
2.
Tôi chấp nhận việc em bé của mình rất khó tính và bám mẹ. Chỉ cần không thấy mẹ là khóc đến bao giờ tìm được thì thôi. Dù điều đó đôi lúc làm tôi mệt mỏi và không thể đi đâu quá 2 tiếng, chứ đừng tính đến chuyện gửi con đi du lịch. Nhưng tôi biết em bé chỉ cảm thấy an toàn khi có mẹ. Vì mẹ đã chăm sóc em từ khi sinh ra mà không phụ thuộc vào sự hỗ trợ của người khác. Nên thôi không sao, cũng không có quá nhiều năm để ôm một đứa trẻ đến khi để nó bước ra ngoài cuộc sống.
3.
Tôi không còn quá quan trọng chuyện đi du lịch như trước. Ngày trẻ tôi luôn đặt ra KPI mỗi năm “cần” đi 1 nước lạ, đến những nơi chưa bao giờ đến càng nhiều càng tốt. Đó là một mục tiêu thú vị, nhưng đôi khi tôi ám ảnh đến mức nếu không làm được sẽ thấy khó chịu trong người. Tôi cũng từng cho rằng những người ít đi là những người thiếu trải nghiệm. Nhưng đó là một suy nghĩ thật bồng bột và non trẻ. Mỗi người dù làm gì ở đâu cũng đều có trải nghiệm đặc biệt của riêng họ. Kẻ lang thang lông bông như tôi làm sao hiểu được câu chuyện cống hiến hàng chục năm không ngơi nghỉ của bố mẹ. Và cả đời bố mẹ có thể đến được những nơi tôi từng đến không? Dẫu là không, thì đâu làm cho cuộc sống họ bớt vĩ đại và thú vị đi phải không?
Tôi đã chuyển từ câu hỏi: “Sắp tới mình đi đâu nhỉ?” sang câu “Mình có thể đưa bố mẹ đi đâu?”. Ví dụ một nơi như Hà Giang- mảnh đất tôi yêu và đã đi cả chục lần, nhưng mãi mới đưa được bố mẹ đến thăm. Bố mẹ cũng thích được đi, được ngắm nhìn, được nghỉ ngơi lắm chứ. Hoá ra làm mẹ giúp tôi sống vì người khác nhiều hơn đến vậy.
4.
Tôi học cách thở chậm hơn và biết ơn sâu hơn. Dù cả ngày xoay như chong chóng với con, tôi biết ơn vì em bé đã đi ngủ sớm để mẹ có một khoảng thở vào đêm. Dù ở một thành phố xa xôi không gần gia đình, tôi biết ơn vì bố mẹ luôn ủng hộ và lo lắng cho con đường hai đứa chọn. Biết ơn vì dù ở trong giai đoạn hơi khó khăn nhưng bản thân vẫn được uống cà phê ngon mỗi ngày, có thể ăn những món mình thích và được đi bộ ở bãi cỏ ven sông ngắm hoàng hôn mỗi ngày cùng gia đình.
Con đường này chỉ mới bắt đầu, và tôi vẫn đang học cách làm mẹ mỗi ngày.
Cảm ơn, vì tất cả.
SG. Một ngày nắng tháng 4/ 2026.




